Nước chảy xiết đã cuốn trôi nhiều xe máy, thậm chí cả ô tô. 21 tuyến đường trên địa bàn TP.HCM bị ngập trong trận mưa lớn ngày 20/5. Sự kiện: Tin ngắn. Quận Thủ Đức (TP.HCM) là địa bàn bị ngập rất nặng mỗi khi mưa xuống. Đặc biệt, tại quận này có ngã tư Tô
Địa phương sẵn sàng sơ tán dân ở những vùng ngập sâu, nguy cơ sạt lở khi mưa lớn kéo dài. Ở huyện Phù Cát, hơn 300 nhà ở xã Phước Thắng bị ngập 0,2
Châu Á Thái Bình Dương tràn ngập nguy cơ. Fitch Ratings cho biết nguy cơ xảy ra các cuộc tấn công mạng nhằm vào các mục tiêu không phải mục tiêu chính đang trở nên phổ biến hơn nhiều do kết quả của tất cả các hoạt động không gian mạng này. Cơ quan này cho biết trong một
Chương Chương 151: Tình thế tràn ngập nguy hiểm! Thảm Cỏ Xanh Nghịch Chuyển Cuồng Ma đưa một cước chuyền xa trên cơ bản cũng liền không sai biệt lắm đúng chỗ . Tiền vệ phòng ngự làm công việc bẩn thỉu, phòng thủ thành công đem cầu truyền lại đến khu vực an toàn
Không chỉ tạo cảnh nhếch nhác, mất mỹ quan đô thị, những vựa ve chai giữa phố còn lấn chiếm vỉa hè, lòng đường, gây mất an toàn giao thông, thậm chí có nguy cơ xảy ra cháy nổ…. Cơ sở thu mua phế liệu số 4 đường Bình Than, phường Thọ Quang (quận Sơn Trà) để tràn
. Tên tác phẩm Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Edit & Beta Tree Thể loại Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, đoản văn, vườn trường, thầy trò, cao H, HE. Tình trạng bản gốc Hoàn 15 chương Tình trạng bản edit Hoàn thành toàn bộ Thời gian edit 04/02/2021 – 19/02/2021 Nguồn Kho tàng đam mỹ fanfic Giới Thiệu Quý Chính Tắc đã yêu thầy Phương Yểu An – giáo viên dạy Hóa ở lớp bên cạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một kẻ là trùm trường quấy rầy không dứt, người kia là thầy giáo lạnh nhạt tránh không kịp. Dưới sự theo đuổi bền bỉ không ngừng nghỉ của mình, Quý Chính Tắc đã từng bước hòa nhập được vào cuộc sống của Phương Yểu An. Nói là Quý Chính Tắc bỏ thuốc cưỡng bức Phương Yểu An, nhưng sao có thể nói đó không phải là sự chấp thuận ngầm của Phương Yểu An? Quý Chính Tắc thân thể trẻ trung nếm mùi ngon ngọt sao nỡ nhả, mà đối với Phương Yểu An lãnh đạm từ lâu mà nói thì đây cũng là một loại hưởng thụ khá mới lạ. Hơn thế nữa, đối với Phương Yểu An, sức sống tươi trẻ của Quý Chính Tắc chính là liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của anh. Đã bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi. Review cực mạnh bởi Tree đọc xong đừng khok nhé quý dzị Có lẽ trong cuộc đời này các bạn đã từng gặp rất nhiều chuyện khiến bản thân thấy cảm động, tôi cũng vậy, nhưng những câu chuyện cảm động đủ khiến tôi ấn tượng đến rơi nước mắt lại rất ít, và câu chuyện này là một trong số đó. Đây là một câu chuyện cực kỳ cảm động về đề tài thầy trò. Cậu là một học sinh giỏi năng nổ, táo bạo và rất tốt bụng, anh là người thầy giáo trẻ tâm huyết với nghề nhưng lại bị mắc căn bệnh lãnh cảm tình dục, và căn bệnh quái ác đó đã đeo bám anh suốt nhiều năm tuổi trẻ. Trong suốt những tháng ngày học cấp ba mệt mỏi ấy, không đếm được biết bao nhiêu lần cậu đã hy sinh thời gian, sức lực và nhiệt huyết thanh xuân để gắng sức cứu người thầy của mình khỏi căn bệnh quái ác và giúp thầy nối tiếp tuổi xuân còn đang dang dở. Những tưởng làm việc tốt sẽ được báo đáp, nhưng không, cực khổ biết bao nhiêu ấy vậy mà cũng chỉ nhận được lại tiếng mắng chửi và từng trận đánh đấm của thầy. Cậu oán thầy vô tâm, thầy trách cậu bồng bột. Cậu buồn bã, cậu không cam lòng, tại sao làm người tốt lại bị đối xử như vậy? Cậu nên làm gì, tiếp tục hay dừng lại đây? Pass Các chương có H sẽ được đặt pass, gợi ý pass được đặt cuối chương trước chương có pass. Link Wattpad BẢN EDIT PHI THƯƠNG MẠI ĐƯỢC THỰC HIỆN BỞI TREE ON MARS NGHIÊM CẤM COPY, CHUYỂN VER, REPOST. XIN CẢM ƠN! MỤC LỤC Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4 – Chương 5 Chương 6 – Chương 7 – Chương – Chương – Chương Chương – Chương – Chương – Chương 11 – Chương 12 Chương 13 – Chương – Chương – Chương 15 – HOÀN THÀNH TOÀN BỘ – Một người bình thường không bình thường như những người bình thường ┐ ̄ヘ ̄┌ Xem tất cả bài viết bởi Tree╰_╯
Bạn đang đọc truyện Tràn Ngập Nguy Cơ của tác giả Hạ Tiểu Chính. Tuổi trẻ bồng bột, phấn chấn, bao tình cảm mãnh liệu đều dồn hết vào trong những rung động chớm nở, thầy giáo lạnh nhạt, không quan tâm, nhưng làm sao kiên trì lại bạn nhỏ cố chấp kia? Chính vì thế mà Quý Chính Tắc đã dần dần dung nhập vào cuộc sống của Phương Yểu ra chính anh cũng lờ mờ thuận theo cậu học trò ấy mà thôi, cũng vì anh lãnh đạm quá lâu rồi, rất khao khát tâm hồn trẻ trung, cháy bỏng của Quý Chính Tắc, cứ như là một liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của anh. Đã bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Gả Cho Người Làm Tiểu Thiếp, Lấy Ngươi Về Làm Hoàng Hậu hay Mộ Hàn Trọng.
Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Editor Tree *** Chương 3 Xúc cảm mềm mại vẫn còn lưu trên mặt, đôi mắt Phương Yểu An đột nhiên trợn to, hồi lâu sau anh mới thoát khỏi được cơn chấn động này. Quý Chính Tắc đi vòng qua người anh, tự nhiên mở tủ lạnh, nhìn từ trong ra ngoài một lượt, “Trống trơn luôn, bình thường thầy không nấu ăn hử?” Lúc này ý thức của anh mới trở về với cơ thể, nhưng đề tài lại chuyển biến quá nhanh, Quý Chính Tắc cũng biểu hiện quá thản nhiên, khiến cho nụ hôn thoáng qua vừa rồi cũng trở nên tầm thường chẳng đáng kể đến. Suy nghĩ quá mức hỗn loạn, anh không biết nên phản ứng thế nào, chỉ thuận miệng đáp, “Không.” “Vậy bình thường thầy ăn gì?” “Ăn ở canteen.” “Canteen? Ngày nào thầy cũng ăn ở canteen?” Quý Chính Tắc có vẻ rất xót xa, tới tận giờ hắn cũng chưa từng ăn ở canteen lần nào. “Thỉnh thoảng… ăn liên hoan với giáo viên khác.” Quý Chính Tắc bật cười, “Còn gì nữa không?” Lúc này anh cũng cảm thấy cuộc sống và chế độ ăn uống của mình quá cẩu thả bừa bãi, anh vội nói nhanh, “Gọi đồ ăn bên ngoài, mì gói, sủi cảo.” Quý Chính Tắc cau mày, quan sát anh từ trên xuống dưới một lượt, sau đó vươn tay nhéo eo anh, “Thảo nào thầy lại gầy như vậy.” Anh vội vàng gạt tay Quý Chính Tắc ra, “Làm cái gì thế?!” “Xem xem em cần phải đút cho thầy ăn bao nhiêu thì thầy mới béo lên được.” Hắn hạ mắt xuống ngẫm nghĩ, gương mặt sắc nét tinh xảo. Lồng ngực Phương Yểu An nhấp nhô, anh sắp xếp lại ngôn từ rồi dứt khoát “một ăn cả, ngã về không”, “Tôi nói cho em biết, đừng tốn sức lên người tôi. Tôi là một người lãnh cảm tình dục.” Quý Chính Tắc dường như không nghe rõ, “Gì cơ ạ?” Phương Yểu An thừa thế xông lên, “Tôi bị lãnh cảm tình dục! Vợ cũ của tôi ly hôn với tôi cũng vì tôi bị lãnh cảm, em đã hiểu chưa? Chúng ta không có kết quả đâu.” Quý Chính Tắc im lặng hồi lâu, lúc ngẩng đầu lên thì hắn đã đang mím miệng cười, đôi mắt ươn ướt hiện ra vẻ phong lưu mập mờ khó tả, “Thế thì sao thầy? Em chỉ muốn nói chuyện yêu đương với thầy, sao mà thầy đã nói đến chuyện tình dục rồi? Vội vã như vậy sao? Hửm?” Ý của anh đâu phải thế, một lúc lâu anh chẳng thể thốt ra lời. Anh âm thầm bình tĩnh lại, gắng làm cho giọng điệu của mình giống một người thầy hơn, “Em nghe thầy nói này, em vẫn còn trẻ, còn chưa trưởng thành, tâm lý còn chưa chín chắn. Trong một thế giới nhỏ bé như trường học, việc coi sự ngưỡng mộ với người lớn tuổi hơn mình thành thích là việc mà em sẽ thấy rất nực cười sau khi em trưởng thành. Thật sự, sau này em sẽ gặp hàng chục triệu người trong cuộc đời, và tôi chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn trong số đó thôi.” Quý Chính Tắc lẳng lặng lắng nghe, lúc sau đột nhiên bật cười, “Thầy ơi thầy đang nói gì vậy? Em ngưỡng mộ thầy bao giờ thế? Không phải em đã nói rồi sao, em đã yêu thầy ngay từ cái nhìn đầu tiên, và nó không hề liên quan gì đến ngưỡng mộ ngưỡng mẹo gì cả, càng chẳng liên quan quái gì đến trường học, nó đâu có giống nhau. Trong lòng thầy đang thêu dệt chuyện gì vậy?” “Thôi được thôi được rồi.” Hắn vịn bả vai Phương Yểu An rồi đẩy anh ra ngoài, còn mình thì cúi người chọn tới chọn lui trong tủ lạnh, “Thầy có đói không ạ? Còn mấy quả trứng gà này, em nấu cho thầy bát mì nhé.” Mãi cho đến khi Quý Chính Tắc đặt tô mì nóng hổi với quả trứng chần trước mặt anh, Phương Yểu An vẫn còn đang ngây người. Quý Chính Tắc đẩy cái bát về phía anh, “Ăn đi thầy, em làm trứng lòng đào, em đoán thầy thích ăn trứng lòng đào đúng không ạ?” Đúng là anh thích trứng lòng đào, nhất là trứng lòng đào được rán vàng lòng trắng, tròn trịa và thơm phức. Công bằng mà nói thì mì được làm rất ngon, nước dùng đậm đà thơm ngát và nóng hổi nghi ngút khói, bên trên còn được rắc thêm vài lát rau cải xanh, “Khó lắm mới kiếm được đấy ạ, thỉnh thoảng thầy cũng nên mua ít thức ăn đi. Mau ăn nào không là trương mì mất.” Anh ngẩng đầu liếc Quý Chính Tắc, bất giác nuốt nước bọt trước thứ mùi thơm phức của bát mì, “Em còn biết nấu ăn à?” “Vâng, đỉnh chứ thầy?” Hắn có phần đắc ý mà khẽ mỉm cười, tinh thần phấn chấn nói, “Có phải càng thích em hơn chút rồi không?” Anh chẳng nói chẳng rằng cầm đũa lên bắt đầu ăn, Quý Chính Tắc thì chống cằm ngồi đối diện, thờ ơ quan sát, thỉnh thoảng mỉm cười rồi hỏi anh đôi câu “Thế nào? Ngon không thầy?” Anh vẫn không lên tiếng. Theo kinh nghiệm dạy học trước đây của anh, những cậu chàng bất cần đời nhưng lại luôn treo lên vẻ si tình chân thành như Quý Chính Tắc thì bất kỳ cô gái nào đang độ mười bảy mười tám mà gặp phải, chắc chắn sẽ đi toi tuổi thanh xuân luôn. Nhưng anh cũng không phải là thiếu nữ đang độ mười bảy mười tám đó, anh là một người đàn ông, ba mươi hai tuổi và là một giáo viên. Anh đã trải qua quá nhiều cuộc tán tỉnh, bất kể là nam hay nữ, bất kể nồng nàn cố chấp hay điên cuồng kìm nén, đa dạng đủ kiểu, nói đơn giản là anh không rảnh rỗi mà cùng hắn chơi loại trò chơi của độ tuổi thanh xuân hormone tăng cao này. ———- Lúc anh tan tiết cuối cùng và về đến nhà cũng đã sáu rưỡi tối. Hành lang trong ăn chung cư cũ này không có đèn, cũng chẳng có thang máy. Anh sống ở tầng bốn, leo lên cũng không khó khăn. Anh hơi đói, vì vậy vội vàng lên lầu tính nấu ít sủi cảo để lót dạ, nhưng mới vừa đi lên cầu thang đã thấy bác gái ở tầng hai đã đứng sẵn chờ anh. Bác gái này đã năm mươi lăm tuổi, họ Đinh, nom vui vẻ và phúc hậu, việc yêu thích nhất là lo chuyện hôn nhân của nam nữ thanh niên trong chung cư này. Kể từ khi biết anh đã ly hôn, bà vẫn luôn kiên trì mai mối cho anh mấy cô, nhất là sau khi cô cháu gái học nghiên cứu sinh của bà tình cờ gặp anh ở hành lang vào tháng trước, bác gái này lại càng hắng hái kiên trì bấm chuông nhà anh đến độ suýt hỏng cả chuông. “Không được đâu dì ơi, con đã ly hôn rồi, giờ mà tái hôn coi như là kết hôn lần hai đấy.” Anh đúng là sứt đầu mẻ trán. Bác gái rộng rãi xua tay, “Không sao không sao, cháu gái dì nói là người đã từng trải qua hôn nhất rất tốt, trưởng thành. Dì thấy con bé nói rất có lý đấy, con nhìn con xem, đẹp trai lịch sự, công việc ổn định, có nhà có… xe chưa nhỉ?” “Hỏng rồi ạ.” Lúc đó Diệp Mi lái xe gặp tai nạn. Khi cảnh sát giao thông chạy đến nơi thì thấy cô và một huấn luyện viên thể dục đang ngồi trên xe, quần áo cả hai đều xộc xệch. Anh ngại bẩn nên không lái lại xe đó nữa. “Không phải chuyện lớn, không thành vấn đề. Nhà chúng ta có của cải, nhà con bé nguyện ý bỏ xe ra làm của hồi môn. Tiểu Phương à, con nhìn con xem đứng đắn đàng hoàng như này cơ mà, trước kia dì thấy con cả Tiểu Diệp là không có duyên phu thê rồi. Thật đấy, con nghe dì nói này, hôm nào không có tiết thì tới nhà dì nói chuyện một lúc, có được không? Duyên phận là không thể nói trước được đâu, dì thấy hai đứa đúng là trai tài gái sắc, cực kỳ xứng đôi đấy con ạ.” “Dì ơi, con cũng ba mươi hai rồi, mà cháu dì mới có hai mươi ba.” Bác gái vỗ tay một cái, nheo mắt quở trách, “Úi dồi ôi, con còn trẻ mà vẫn cổ hủ thế! Thời đại này tuổi tác thì có vấn đề gì? Dì tiên tiến lắm đấy, càng lớn tuổi càng biết yêu thương hơn, yên ổn sống qua ngày, dì thấy như vậy rất tốt.” Bác gái nói liên miên không dứt, anh thì đói đến mức lưng dính cả vào bụng, vừa sợ chờ thêm tí nữa thì bệnh dạ dày cũng tái phát, mà cũng ngại bỏ đi, cứ đứng vậy không biết phải làm sao. Đợi mãi cho đến khi con trai của bác đó trở về, Chu Kỳ Minh năm nay hai mươi bảy tuổi, là một người tướng mạo lịch sự ôn hòa, “Mẹ ơi, ngày nào mẹ cũng vội vàng làm gì vậy? Ba đối tượng của con trai mẹ cũng còn chưa có tin tức gì đây này, mẹ cứ bận tâm chuyện anh Phương làm gì?” Bác gái vẫn còn muốn khuyên nhủ anh thêm, nhưng đã bị cậu con trai kéo về cửa, Chu Kỳ Minh thò đầu ra, vẻ mặt áy náy nói, “Xin lỗi anh Phương, mẹ em toàn thế ấy, lần sau anh cứ trực tiếp đi thẳng, mặc kệ bà anh nhé.” Anh nói không sao đâu rồi quay người lên lầu, không biết để chìa khóa chỗ nào mà lần mò mãi mới thấy, vừa nhét chìa vào ổ, còn chưa kịp xoay chìa đã bị người phía sau ồm chầm lấy eo và phả một hơi và tai anh. Anh rùng mình một cái, chìa khóa còn cầm chưa chắc đã huých một cú phòng vệ về phía sau theo bản năng. Cổ tay bị nắm lấy, khuôn mặt của Quý Chính Tắc lộ ra, hắn khẽ híp hờ đôi mắt, “Thầy ơi, sao nãy thầy không nói với bà kia là thầy bị lãnh cảm vậy? Không phải thầy đang lừa em đấy chứ?” Hắn ôm lấy eo Phương Yểu An và giơ tay cầm túi đồ xoay chìa khóa mở cửa, “Không ổn rồi, em phải tự mình vào kiểm tra xem có thật hay không mới được.” Nếu không phải bị ép thì có người đàn ông nào sẽ nói cho người khác là mình bị lãnh cảm chứ?! Cánh tay cùm eo anh vừa rắn chắc lại vừa mạnh mẽ, Phương Yểu An giãy mạnh mấy lần, động tác lớn đến mắt kính cũng nghiêng ngả, anh thẹn quá hoá giận, “Buông ra, Quý Chính Tắc, em làm cái gì thế?!” Quý Chính Tắc mở cửa, đẩy anh vào rồi quay người khóa cửa lại. Phương Yểu An vẫn còn đang kinh ngạc, anh giơ tay chỉnh lại kính, thở hổn hển lạnh lùng hỏi “Em tới nhà tôi làm gì?” Quý Chính Tắc lắc lắc túi đồ trong tay với vẻ mặt vô tội, “Cái này nè, nấu cơm cho thầy đó, thầy chưa ăn đúng không?” Hắn mở túi và chọn nguyên liệu nấu ăn, “Tối nay thầy muốn ăn gì nào? Em mua thịt bò, nấm bào ngư Nhật, còn có tôm, cà chua, một hộp trứng gà và mấy gia vị hay dùng. À còn nữa, còn cái này nè.” Hắn lấy ra một quả cam và lắc lắc, “Em thích ăn cam nhất, thầy nhớ nha.” “Em theo dõi tôi?” “Theo dõi? Theo dõi cái gì? Em đi siêu thị thì theo dõi thầy kiểu gì được?” Hắn cầm túi đồ lên rồi bỏ từng món vào tủ lạnh, “Em còn mua nước cam cả sữa bò nữa, nước cam là của em, còn sữa là đồ uống buổi sáng của thầy.” Anh thật sự cạn lời, Quý Chính Tắc luyện Thái Cực Quyền quá điệu nghệ, luyện chiêu tứ lượng bạt thiên cân[1] nhuần nhuyễn đến mức khiến chuyện gì cũng có thể trôi qua rất nhẹ nhàng. [1] Tứ lượng bạt thiên cân” bốn lạng địch ngàn cân là một trong những nguyên lý căn bản của Thái Cực Quyền, đặc trưng là động tác nhỏ biến hóa lớn, lấy nhu khắc cương dĩ nhu chế cương, mượn sức dùng sức để đạt được hiệu quả cao nhất. “Tôi nói cho em biết…” Anh còn chưa nói hết câu, Quý Chính Tắc đã thò đầu ra từ trong bếp nhảy vào mồm anh, “Bò kho được không thầy?” “Được… Tôi không ăn, cậu ra ngay cho tôi, Quý Chính Tắc!” Nhưng khi thịt bò kho, tôm sốt, nấm bào ngư Nhật xào và canh trứng cà chua lần lượt được bưng lên và bày lên bàn, anh vẫn bon mồm mà ăn tận hai bát cơm, sau đó mới tràn đầy phẫn nộ đập đũa xuống, “Ngày mai em không được tới nữa!” “Tại sao? Muốn dùng xong thì ném hả?” Quý Chính Tắc cắn đầu đũa, giả bộ ngẫm nghĩ mà gật đầu, nhưng lại ngẩng lên nhếch miệng cười, “Chậc, thế giới người lớn thật là thực tế.” Gợi ý pass chương sau Lần đầu tiên bé học trò Quý tốt bụng tới hỏi bài, người thầy Phương lãnh cảm đã giảng cho nó về lực gì? Pass có 11 ký tự, không hoa không dấu không cách, chữ đầu là v. Các ông đọc kỹ truyện là sẽ thấy ngay, pass quá dễ dồi nên tôi không rep cmt nào hỏi pass đâu nhá
Editor Tree *** Chương 5 Lúc Phương Yểu An tỉnh dậy thì trời đã sáng choang, nhưng bị rèm cửa sổ che kín nên trong phòng không sáng lắm. Giống như bị ngâm trong giấm cả đêm, toàn thân vừa ê ẩm lại vừa mềm nhũn, xương cốt cũng đều giòn tan rồi. Anh khó khăn mở mắt ra thì thấy Quý Chính Tắc đang chống đầu ngắm anh, đôi mắt hoa đào sáng ngời tràn đầy ý cười trìu mến, "Thầy dậy rồi." Anh nhắm mắt rồi lại mở mấy lần, mắt đột nhiên mở to, những ký ức mơ hồ không rõ đêm qua như vô số mảnh thủy tinh tràn vào trong đầu, sống lưng anh cứng đờ, "Em..." Nụ cười của Quý Chính Tắc càng tươi hơn, "Sao ạ? Thầy có đói không?" Nhịp tim của Phương Yểu An đập nhanh đến mức như sắp vượt qua tải trọng của tim. Anh đã làm cái gì, anh và Quý Chính Tắc đã làm cái gì? Anh cùng với Quý Chính Tắc – là một người đàn ông, là học sinh của anh và mới mười bảy tuổi – quan hệ tình dục. Quý Chính Tắc như thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, hắn uể oải gật đầu, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng đều rất tỏa nắng, "Vâng, chúng ta đã làm tình." Bị nói trực tiếp như vậy càng khiến anh thêm xấu hổ. Phương Yểu An nhanh chóng sụp đổ, đầu óc tràn đầy hình ảnh mình không biết ngượng mà ôm chặt lấy Quý Chính Tắc nói ngứa ngáy, anh đau đớn không chịu nổi, "Em, em xuống ngay, xuống ngay cho tôi! Cút ra!" Anh gần như hét lên. Quý Chính Tắc cũng không sợ hãi, hắn chậm rãi rời khỏi giường, cảm thấy bất lực, "Được rồi." Phương Yểu An thấy hắn trần như nhộng, khi thấy dương vật thô dài ngạo nghễ nằm sau đống lông đen của hắn thì ngượng chín cả mặt, "Em làm gì thế! Mặc quần áo vào!" Anh nhắm mắt giấu mặt vào ga trải giường, sau gáy đỏ bừng. Quý Chính Tắc tặc lưỡi, lôi quần lót trong đống quần áo bên giường ra rồi mặc vào, trong lúc mặc vô tình kéo cuốn sách trên bàn xuống. Hắn nhặt nó lên và thấy đó là cuốn "The same and not the same" của Roald Hoffman[1], "Sao thầy vẫn đọc quyển này?" [1] Roald Hoffman sinh ngày 18 tháng 7 năm 1937 là nhà hóa học lý thuyết người Mỹ đã đoạt Giải Nobel Hóa học năm 1981. Hiện nay ông giảng dạy ở Đại học Cornell tại Ithaca, New York. Phương Yểu An nghe hắn sột soạt hồi lâu, đợi đến khi hắn mặc xong mới quay đầu nhìn, kết quả là thấy hắn chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn toàn bộ thân trên đều trần trụi, cu bự trong quần gồ lên thành một đống. Anh lại vùi đầu vào ga giường, vừa giống một con đà điểu vừa giống một đứa trẻ lên tiếng chất vấn, "Em quản tôi?!" Trong đầu anh đã hỗn loạn đến rối tung rối mù, nhất thời thật sự không biết nên phản ứng thế nào. Quý Chính Tắc cũng không lên tiếng, hắn lại cầm cuốn "The same and not the same" kia lên, hai người hiểu ý mà im lặng trong bầu không khí khó xử này. Mãi đến tận khi anh ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ bừng ngập ngừng thăm dò lên tiếng, "Em..." Bấy giờ Quý Chính Tắc mới đặt sách xuống, như thể vẫn luôn đợi anh cất lời. Hắn nghiêng đầu, hai tay khoanh trước ngực, rất thản nhiên nói, "Ừm, thầy nói đi."
Reads 113,998Votes 3,497Parts 20Complete, First published Jul 27, 2021Table of contentsTue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tue, Jul 27, 2021Tên tác phẩm Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Edit & Beta Tree Tree On Mars Thể loại Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, đoản văn, vườn trường, thầy trò, cao H, HE. Tình trạng bản gốc Hoàn 15 chương Tình trạng bản edit Hoàn thành toàn bộ Thời gian edit 04/02/2021 - 19/02/2021 Nguồn Kho tàng đam mỹ fanfic ===== Giới Thiệu Quý Chính Tắc đã yêu thầy Phương Yểu An - giáo viên dạy Hóa ở lớp bên cạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một kẻ là trùm trường quấy rầy không dứt, người kia là thầy giáo lạnh nhạt tránh không kịp. Dưới sự theo đuổi bền bỉ không ngừng nghỉ của mình, Quý Chính Tắc đã từng bước hòa nhập được vào cuộc sống của Phương Yểu An. Nói là Quý Chính Tắc bỏ thuốc cưỡng bức Phương Yểu An, nhưng sao có thể nói đó không phải là sự chấp thuận ngầm của Phương Yểu An? Quý Chính Tắc thân thể trẻ trung nếm mùi ngon ngọt sao nỡ nhả, mà đối với Phương Yểu An lãnh đạm từ lâu mà nói thì đây cũng là một loại hưởng thụ khá mới lạ. Hơn thế nữa, đối với Phương Yểu An, sức sống tươi trẻ của Quý Chính Tắc chính là liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của anh. Đã bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi.2461x1
tràn ngập nguy cơ