Watch the premiere of "Graceland" on USA on June 6: http://www.usanetwork.com/videos/Graceland/Promos/vid:2645972FACEBOOK: https://www.facebook.com/ChrisStuc Anyone who reads a man violently mutilate women and thinks "relatable" is scary. -2. Select files or add your book in reader.american psycho book hardcover. american psycho bret easton ellis. american psycho book first edition. american psycho dvd. american psycho steelbook. american psycho shirt. fight club book. fight club. lolita book. gone Rent American Psycho (2000) on DVD and Blu-ray - DVD Netflix TV Shows Family Collections How it Works Plans You may also like How it works 1 Create your list Browse from thousands of movies and shows. 2 Free delivery We send out your disc the next business day. 3 Watch and repeat Free returns, plus no due dates or late fees. Read full review 90 Peter Travers An uneven movie that nonetheless bristles with stinging wit and exerts a perverse fascination. 80 Lisa Alspector The slick satire cleverly equates materialism, narcissism, misogyny, and classism with homicide, but you may laugh so loud at the protagonist that you won't be able to hear yourself laughing with him. American Psycho includes a hidden detail that makes its scene concerning Patrick Bateman (Christian Bale) and Marcus Halberstram (Anthony Lemke) even better. Director Mary Harron’s adaptation of the controversial Bret Easton Ellis novel was generally well-received upon its release in 2000 but has since gained a considerably stronger cult following. . American Psycho 2000 là một bộ phim kinh dị hài đen dark humour về một kẻ tâm thần hoang tưởng và giết người hàng loạt. Phim được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Bret Easton Ellis. Sau hai thập niên, American Psycho được xếp vào dòng “cult movie” — những bộ phim “thiêng” có thể tồn tại với thời từ khi mới xuất bản, tiểu thuyết đã được nhiều hãng phim và đạo diễn, diễn viên cạnh tranh ráo riết để chuyển thể thành điện ảnh. Đạo diễn Oliver Stone và diễn viên Leonardo DiCaprio từng là hai cái tên sáng giá cho dự án này, sau thành công vang dội của Titanic. Tuy nhiên, Leonardo đã quyết định rút lui, đồng nghĩa với việc Oliver Stone cũng không còn giữ vị trí đạo diễn. Johnny Depp cũng thiết tha với nhân vật điên loạn và biến thái này, nhưng vẫn trượt cùng, dự án được chốt lại với vai trò đồng biên kịch và đạo diễn Mary Harron — một nhà làm phim nữ Canada ít tên tuổi. Diễn viên chính thuộc về Christian Bale cùng dàn sao tên tuổi trong những vai phụ như Willem Dafoe, Jared Leto, hay Chloë Sevigny. Christian Bale trong vai chính — Patrick Bateman Nguồn Lions Gate Films Columbia PicturesBộ phim châm biếm về tính nam độc hạiAmerican Psycho được khởi chiếu lần đầu tại liên hoan phim Sundance của Mỹ vào đầu năm 2000, và được trình chiếu rộng rãi vào tháng 4 cùng năm. Được sản xuất độc lập với kinh phí thấp, bộ phim vẫn thành công về mặt thương mại và tạo được tiếng vang trên các diễn đàn phê bình, báo biệt, màn diễn xuất của Christian Bale và phong cách đạo diễn của Mary Harron, người bằng góc nhìn nữ tính của mình đã biến bộ phim thành một tác phẩm sâu sắc phản biện xã hội và tính “lưỡng nghĩa”, nhất là ở đoạn kết. Với một đạo diễn nam tính như Oliver Stone, American Psycho có thể đã trở thành một bộ phim hình sự kinh dị về một kẻ giết người hàng với góc nhìn của Mary Harron, nó trở thành một bộ phim về tính nam độc hại toxic masculinity, nơi những gã đàn ông tưởng chừng như có đủ mọi thứ lại là những kẻ ái kỷ, nhỏ nhen, luôn ghen tị với thành công của kẻ khác. Đó là những kẻ giàu có về vật chất nhưng bệnh hoạn về tinh thần, luôn bị ám ảnh bởi sự phù phiếm, hào nhoáng của bên ngoài và sợ kẻ khác đánh từ những cảnh đầu của bộ phim, Harron đã mô tả cuộc sống của Patrick Bateman Christian Bale — một doanh nhân trẻ thành đạt và giàu có. Xuất thân từ một gia đình danh giá ở phố Wall, cuộc sống của anh tràn ngập sự hào nhoáng và phù phiếm những bộ suit may đo hàng hiệu, một căn hộ thượng lưu ở Manhattan và những nếp sống lành mạnh như tập thể dục và chăm sóc thường xuất hiện ở các nhà hàng sang trọng cùng vị hôn thê Evelyn Reese Witherspoon và nhóm cộng sự nam giàu có, nông nổi — những kẻ mà anh thực chất rất căm ghét và đố kỵ. Để thể hiện sự “trên cơ” về mặt trí tuệ hay cảm thụ, anh thường thảo luận về bộ sưu tập âm nhạc của mình bằng cách lặp lại những phê bình mà anh đọc được trên Bateman sở hữu một cuộc sống hoàn hảo, nhưng sâu bên trong, anh là một kẻ cô độc, kiệt quệ về cảm xúc và không thể thấy hài lòng với những thứ mình có. Tính nam độc hại thể hiện rõ nhất qua phân cảnh nhóm doanh nhân lần lượt tung ra tấm danh thiếp cá nhân của mình. Họ so kè với nhau chất liệu, độ dày của giấy in, sự cao cấp thông qua độ hoàn thiện, dập nổi, dấu khắc và kiểu chữ. Bateman bần thần trước tấm danh thiếp của Paul Allen. Nguồn Lions Gate Films Columbia PicturesTất cả những điều phù phiếm và xa hoa ấy, liệu chỉ dừng lại ở những thứ mà họ muốn phô trương, hay còn là những thứ che lấp nỗi bất an về tâm thế đàn ông của mình?Và khi cái tôi bị tổn thương nặng nề và sự ghen tị hoàn toàn chiếm lĩnh, Bateman trở thành một kẻ điên loạn, và bắt đầu giết người hàng loạt để có thể trút giận và thỏa mãn cảm giác không bị ràng buộc bởi những giới hạn của xã hội. Hành vi của anh càng lúc càng man rợ, tàn độc và bất chấp đó là ai, từ một người vô gia cư sống ngoài đường, những cô gái điếm bán phấn buôn hương cho đến Paul Allen Jared Leto, người mà anh căm ghét nhất vì dám qua mặt anh trong màn so danh càng về cuối, những màn giết người man rợ của Bateman dường như không có thật mà chỉ là sự tưởng tượng của anh. Lối sống tiêu thụ điên rồ, cạnh tranh khốc liệt với kẻ khác đã dẫn anh đến những cơn thịnh nộ và mê sảng trong tâm tâm thần mất kết nối với thực tạiCó rất nhiều chi tiết trong phim cho thấy Bateman đang tưởng tượng ra mọi thứ thay vì hành động. Nữ đạo diễn Harron đã hiện thực hóa những vụ giết người kinh hoàng đó bằng cách tả thực rất chi tiết, dù là trên sử dụng một khẩu súng lục để giết người với kỹ năng khó giải thích. Anh cho nổ một chiếc xe hơi mà không ai quan tâm. Anh quyết “đuổi cùng giết tận” cô gái điếm bằng cưa máy với tiếng gầm rú và la hét khắp chung cư, nhưng dường như không ai nghe thấy. Anh kéo xác của Paul Allen trong một cái túi, để lại những vệt máu trên sàn, nhưng tay bảo vệ tòa nhà không quan tâm và vệt máu cũng biến mất sau đó… Cuộc gọi đầu thú của Bateman với luật sư của mình. Nguồn Lions Gate Films Columbia PicturesĐỉnh điểm của sự ảo giác đó là khi anh thú tội với luật sư về Paul Allen, nhưng ông năm lần bảy lượt cho rằng anh đang đùa, bởi “tôi mới ăn tối với anh ta hai lần ở London”… Phải chăng tất cả chỉ là suy diễn của Bateman? Anh đã trở thành một gã tâm thần phân liệt, bị mắc kẹt trong tính nam độc hại của chính mình?Đến đây, có thể cảm nhận được rằng American Psycho không thực sự là một bộ phim kinh dị về giết người hàng loạt. Đó là một tác phẩm châm biếm văn hóa yuppie’ rộ lên đầu thập niên 80 — thời kỳ bùng nổ kinh tế Mỹ. Văn hóa yuppie’ mô tả những người trẻ thành đạt, tham vọng, sống vật chất và hay phô trương. Trong American Psycho, bộ phim tập trung khai thác văn hóa yuppie’ bằng cách kết hợp giữa danh tính và khao khát được nổi bật trong một xã hội hời hợt, chỉ quan trọng vẻ bề kẻ đại diện xuất sắc cho văn hóa đó không ai khác là Patrick Bateman, một kẻ lệch lạc và luôn bị thổi phồng bởi cái tôi của mình. Sống quá lâu trong môi trường độc hại đó, anh đã trở thành một kẻ hoang tưởng mắc nhiều chứng bệnh tâm lý khác nhau, từ rối loạn nhân cách ái kỷ narcissistic personality disorder, rối loạn nhân cách ranh giới borderline personality disorder và tất nhiên là tâm thần psychopath. Khi sự điên loạn đạt đỉnh điểm, anh không còn phân biệt giữa thực tại và hư cấu nữa. Và chẳng ai quan tâm đến sự điên loạn đang nhảy múa trong đầu anh. “Lời thú tội chẳng còn có ý nghĩa gì nữa.” — Bateman bất lực thú nhận. Nguồn Lions Gate Films Columbia PicturesMột bản nghiên cứu tâm lý nhân vật sâu sắcPatrick Bateman trong American Psycho là một trong những nhân vật xuất sắc của điện ảnh Mỹ. Nhân vật này thường được giới phê bình và báo chí mang ra phân tích character study về những rối loạn tâm thần của con người, đặc biệt là trong bối cảnh cả xã hội đang cuồng loạn chạy theo những giá trị hời hợt bên bộ phim gắn mác hình sự, kinh dị, giết người hàng loạt của Mary Harron không chỉ là một tác phẩm điện ảnh li kỳ về mặt thưởng thức, mà còn là một cái nhìn mỉa mai và có phần cay đắng về một người đàn ông chạy theo những giá trị phù phiếm và vô minh của một xã hội kim tiền. Patrick Bateman đã trở thành một trong những nhân vật tốn nhiều giấy mực của giới điện ảnh. Nguồn Lions Gate Films Columbia PicturesAmerican Psycho phần nào đó lấy cảm hứng từ những nhân vật mắc các bệnh tâm thần tương tự như Psycho của Alfred Hitchcock và Taxi Driver của Martin Scorsese. Và dù không đạt đến đỉnh cao của sự mẫu mực như hai kiệt tác nói trên, đây vẫn là một trong những bộ phim xuất sắc lột tả bức chân dung sâu sắc và nhiều chiều về một kẻ cô đơn trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt, rỗng tuếch và vô trình diễn đỉnh cao của Christian Bale cũng là cột mốc để anh tiếp tục với những vai diễn mạnh mẽ về thể chất và phức tạp về tâm lý trong sự nghiệp điện ảnh của mình. Three years after the Bret Easton Ellis novel American Psycho finally got made into a movie, after a production odyssey nearly as tortured and calamitous as its publication as a book, a documentary called The Corporation caused a mild stir among arthouse viewers and political thinkers. Inspired by a 14th amendment detail that allowed companies to be seen as individuals, the film asked a simple question if a corporation were a person, what type would he be? In a little under three hours, the film concludes that he would be a common to think about Patrick Bateman, the narrator and brand-conscious mass murderer of American Psycho, as representing certain 1980s themes the greed and rapaciousness of Wall Street, the emptiness of consumer culture, and a Reagan era where old-fashioned values covered the whole Darwinian bloodbath in the sharp, piney scent of Polo cologne. But both book and film, craftily adapted by director Mary Harron and her co-screenwriter Guinevere Turner, are not thinking about him as a symbol per se. They’re thinking of him like the maker of The Corporation what if the era manifested itself as a person? How would he feel? How would he behave? The conclusion is more or less the same, right there in the title.“There is the idea of a Patrick Bateman,” he says in the early in the narration, “some kind of abstraction. But there is no real me only an entity, something illusory.” In Ellis’s book, Bateman has a fraught relationship to his brother and senile mother, but Harron and Turner wisely excise those characters from the film, to where he seems like someone who has no family and no past, as if he simply appeared in the world in a pinstriped Valentino Couture suit. It’s impossible to imagine anything like the organic process of childbirth creating a monster like Patrick Bateman, which may explain why he likes to splash around in human viscera. He’s like an alien, only with a knife instead of a probe. Photograph Allstar/Lionsgate/SportsphotoFor the screen version of American Psycho to come from two women helped short-circuit the charges of misogyny that dogged the book so persistently, though producer Edward R Pressman wasn’t concerned enough to settle quickly on Harron and her star, Christian Bale. The film went through multiple iterations that had Johnny Depp, Edward Norton, Leonardo DiCaprio and Ewan McGregor in the lead, paired with directors like Stuart Gordon, David Cronenberg and Oliver Stone; Harron and Bale spent four years attached to the project like barnacles before Lionsgate acquiesced, albeit on a less-than-generous budget. One of the funnier footnotes of the film is that Gloria Steinem, the most prominent of the novel’s critics, happens to be Bale’s would not be accurate to consider Harron and Turner’s American Psycho a feminist critique of Ellis’s novel so much as a clever and shrewd articulation of it, with less potential for being misunderstood. Ellis himself has expressed mixed feelings about the film, but seems grateful to it for clarifying his satirical intent. Where the book’s deranged first-person style juxtaposed graphic scenes of violence with equally long and pornographic descriptions of high-end consumer items, the film’s voiceover narration integrates them more smoothly, as blood-streaked black comedy. Some of the intended ambiguity may be lost, especially in a finale that’s chaotic and confusing, but the film still feels like an adaptation problem Harron and Turner have solved. They sharpened the years later, American Psycho hasn’t left the culture, because the culture hasn’t left American Psycho. The only difference is that Bateman seems more electable now than he might have been then. Not that he’d be interested in politics when he goes off on an enlightened disquisition to his Wall Street buddies on apartheid, the nuclear arms race, the fight against world hunger, equal rights for women and the return of traditional values, Bateman echoes whatever popular sentiments he’s pulled from the ether. It’s no different later when he and a Valium-addled second girlfriend work catchphrases from Saturday Night Live characters like Fernando Lamas and The Church Lady into casual conversation. He’s crudely approximating what a human might say. Photograph Allstar/Lionsgate/SportsphotoWhat Bateman truly cares about are beauty, order and conformity – being the perfect consumer. Before slaughtering his guests, he expresses admiration for the professionalism of Huey Lewis and the News, the late-period Genesis record Invisible Touch, and the string of No 1 hits on Whitney Houston’s debut. He wants to go to the most exclusive restaurants, and quotes from reviews “a playful but mysterious little dish”. He wants to have the nicest suits, the best apartment, the most refined font and coloring on his business cards. He has moments when he’s soothed by optimal restaurant seating or the aesthetic marvels of his own body – he arranges a threesome to get off on himself – but he can’t sustain the feeling for long. His obsessions are hollow and the world too flawed to satisfy ugliest violence in American Psycho usually chases the pettiest itch, like Bateman getting the worst of an Old West-style business-card quickdraw and taking it out on a homeless man, or his rage over a rival’s access to an impossible-to-book restaurant leading to an ax attack set to Hip to Be Square. Harron and Turner’s script makes a running joke of Bateman’s fussiness, like the spoon from a sorbet pint nearly touching his living-room table or blind panic that grips him when he walks into a more expensive apartment overlooking Central Park. The only instinct stronger than his narcissism is his sense of entitlement, and the impossibility of Bateman ever finding satisfaction on either front is a route to Bateman, Bale exudes just the right kind of anti-charisma. It’s hard to play a character without a soul, so Bale focuses on giving a face to the void within. He disappears into the role in all but the most literal sense, and when his eyes aren’t completely vacant, they’re filled with a panic and fury that Bateman only knows how to extinguish through violence. Bale doesn’t want the audience to pity his Bateman, but as he becomes completely unmoored from reality, his misery comes through as strongly as his sociopathy. Bateman wants so badly to be the prototypical capitalist douchebag, but he’s getting worse and worse at faking the human Bateman try anyway makes American Psycho endure as a straight-up comedy more than a macabre provocation or a serial-killer thriller. Here’s a man who tries to slip the inquiries of a private detective by ducking out for lunch with Cliff Huxtable, and says on three different occasions that he was out returning videotapes. He thinks it’s normal guy talk to quote Ed Gein on women, or entertain a date with a fun fact about the name of Ted Bundy’s dog. The final joke of American Psycho is that nobody seems to notice that anything is all that wrong about him. They weren’t really listening anyway. Một bộ phim về chủ đề kinh dị nhưng lại mang trong mình một sự hoang dại, hưng phấn, cảm xúc tột đỉnh. Và một kết thúc để lại nhiều suy tiên mình xin nhận xét tí về bộ phim. Phim về cơ bản là XUẤT SẮC. Đặc biệt là phần diễn xuất của "Người dơi" Christian Bale điên cuồng nhưng cũng rất suy tiết phim diễn ra vừa phải không quá nhanh hay quá chậm, khá chặc chẽ, dễ hiểu. Vấn đề duy nhất của phim chỉ là đoạn kết thúc. Xem đến đây chắc nhiều bạn trong đó có cả mình kiểu như là "Ơ! Cái đ** gì mới xảy vậy".Để nói về cái kết này thì mình xin được khái quát lại nội dung phim một kể về một doanh nhân thành đạt ở phố Wall - Patrick Bateman. Một người đàn ông quyến rủ, tài giỏi, "bố làm to, nhà mặt phố". Chỉ có duy nhất một điều "đam mê" giết người và tra tấn. Thõa mãn, tự hào với những sở thích lập dị của mình nhưng những tờ bưu thiếp, những buổi tối được đặt cộc ở những nới xa xỉ lại làm Bate phát điên. Thế là anh quyết định giết Paul Allen với 1 lý do không thể mặn hơn bưu thiếp của mày đẹp hơn của tao. Đọc thêmTừ đó Bate càng trở nên điên cuồng ngày càng giết chết nhiều người và giữ chúng ở căn hội. Mọi thứ chỉ chấm dứt vào cái đêm cuối khi anh định sát hại một con mèo, giết chết một bà già, bắn nổ xe cảnh sát bằng một cách thần kỳ nào đó, giết chết lễ tân và lao công khách sạn vì đã nhìn thấy anh, và cũng bằng cách thần kỳ nào đó quay lại cái khách sạn đó lễ tân vẫn bình thường và anh kí giấy rồi lên phòng. Đến cảnh đó có vẻ như anh ấy đã hết hi vọng và không còn gì có thể tha thứ cho mình anh quyết định gọi luật sư và khai hết sự đặc biệt nhất là sáng mai, mọi người vẫn đối xử bình thường với anh ấy. Ngay cả luật sư cũng nghĩ cú điện thoại đó chỉ là một trò đùa. Mặc dù Bate đã ra sức thú tội nhưng có vẽ như không ai coi lời thú tội đó ra gì. Phim kết thúc bằng suy nghĩ của BateThis confession has meant NOTHINGĐến đây chắc sẽ có một vài bạn suy ra ý nghĩa của phim muốn nói là Trong một cái xã hội của giới thượng lưu Mỹ, mọi người chỉ quan tâm đến đến vẻ bề ngoài, vật chất mà thờ ơ đi rằng một kẻ tâm thần giết người hoang loạt như Patrick Bateman đang sống và làm việc cùng họ. Hắn cũng là một kẻ ham muốn danh vọng như họ và có một cuộc sống thờ ơ như nghĩa trên thật sự nghe cũng có lý. Nhưng liệu nó còn có lý khi liên kết cả bộ phim với nhau. Ý mình là thật sự Bate có phải là một kẻ Một tên tâm thần sát nhân hàng loạt hay chỉ là gã hoang tưởng ?Bắt đầu với cảnh giết Paul Allen. Hãy nhớ là sau khi giết xong Paul, Bate đã bỏ Paul vào trong cái túi và lôi đi lúc lôi thì máu chảy theo dấu cái túi nhưng không một ai để ý đên điều đóĐọc thêmSau khi mang xác ra khỏi khách sản thì vết máu lại biến mấtKể cả khi người bạn của Bate nhìn thẳng vào cũng không biết đó là túi đựng xác chết. Có thể toàn bộ sự việc này là do Bate tưởng tượng nên. Hay việc Bate giết rượt theo Christie cái tên mà do chính anh đặt cho. Christie la lên ở giữa một căn hộ hay tiếng máy cưa mà Bate cầm theo kỳ lạ không làm một ai tỉnh giấc. Cảnh gần cuối phim, Bate phát hiện ra rằng căn hộ của Paul Allen mà mình ở bấy lâu nay căn hộ chứa đầy xác người thật ra là căn hộ bỏ hoang đang được bán. Không có một ai ở đó hay những cái xác mà Bate đã cất điều trên chứng minh một điều là Bate là một tên tâm thần hoang tưởng nghỉ mình là một kẻ giết người hàng loạt. Đọc thêmCó một điểm trừ nhỏ của bộ phim đối với mình là bộ phim khá mơ hồ giống như Bate vậy. Ta chỉ được thấy bộ phim qua góc nhìn của hắn nên cũng không chắc được cảnh nào do hắn tưởng tượng, cảnh nào thực sự đã diễn ra. Christian Bate có thể là một kẻ sát nhân nhưng không phải là một kẻ sát nhân như hắn nghỉ. ScreenPrismCó nghĩa có thể hắn đã giết người vô gia cư ở cảnh đầu phim, hay một vài cô gái *** nhưng không hề giết Paul Allen. Nhưng chừng đó có vẻ chưa đủ để mọi người để ý đến và hắn vẫn sống nhỡn nhơ trong cái xã hội Một bộ phim mờ hồ với một cái kết mở. Tùy vào cách cảm nhận khác nhau của mỗi chúng ta có thể rút ra những bài học khác nhau. Mong là sau khi đọc xong bài review của mình các bạn sẽ hiểu rõ hơn về bộ phim thêm Netflix HomeUNLIMITED TV SHOWS & MOVIESSIGN INOh no! This title currently isn’t available to watch in your 41m ThrillersWith chiseled good looks that belie his insanity, a businessman takes pathological pride in yuppie pursuits and indulges in sudden homicidal Bale, Willem Dafoe, Jared LetoMore Like ThisGo behind the scenes of Netflix TV shows and movies, see what's coming soon and watch bonus videos on Cách tìm phim trên Google " Tên phim + Phephim " để xem những bộ phim Vietsub và Thuyết minh hay nhất Nội dung phim Đó là cuối những năm 1980. Hai mươi bảy tuổi trên đường phố Patrick Bateman đi du lịch giữa một mạng lưới khép kín của những người đẹp câu tục ngữ, mạng lưới khép kín chỉ trong đó họ có thể cho phép những người khác như mình trong một cảm giác vượt trội. Patrick có một chế độ buổi sáng thường xuyên để duy trì sự xuất hiện của sự hấp dẫn và thể dục. Anh ta, giống như những người trong mạng lưới của anh ta, là vô ích, tự ái, egomaniacal và cạnh tranh, luôn phải có một người khác trong bài thuyết trình của chính mình, nhưng anh ta, không giống như những người khác, nhận ra rằng, cho chính mình, tất cả những người này là mặt nạ để che giấu Điều gì thực sự bên dưới, ai đó / một cái gì đó vô nhân đạo trong tự nhiên. Nói cách khác, anh ta bao gồm một vỏ sò giống như một con người chỉ chứa lòng tham và ghê tởm, tham lam trong việc muốn những gì người khác có thể có, và ghê tởm đối với những người không đáp ứng mong đợi của mình và cho mình không phải là người đầu tiên hay nhất. Sự ghê tởm đó kết thúc biểu lộ chính nó trong việc muốn thoát khỏi thế giới của những người đó, anh ta không nhìn thấy họ như những người nhưng chỉ có những đặc điểm đó mà anh ta muốn thoát khỏi.

american psycho review phim